Tưởng sắp lấy được cô Tấm làm vợ, nào ngờ em vô tình lộ bản chất Cám ngay trước ngày cưới

Thảo luận trong 'General' bắt đầu bởi tkdilink, 3/1/17.

  1. tkdilink

    tkdilink Member

    blog tâm sự - Phương đang “hót hay” thì cánh cửa mở toang khiến em im bật miệng lắp bắp không nói lên lời

    Nhà tôi có hai anh em trai, sau tôi còn một đứa em trai, ngày nhỏ có lần tôi chở đứa em trên xe đạp đi dạo chơi quanh khu phố, thật không may nó bị ngã từ trên xe xuống sợ bố mẹ đánh tôi đã im lặng để rồi một tuần sau nó quấy khóc nhiều quá mẹ đưa em đi khám và kết quả là tụ máu não. Do không được chữa trị kịp thời nên càng lớn di chứng để lại cho em càng rõ hơn rồi đến 7 tuổi em thực sự bị ngớ ngẩn lúc khôn lúc dại. Sự ân hận đó đã đeo đuổi tôi suốt mấy chục năm nay, cứ mỗi lần nhìn em thật đáng thương tôi thề sẽ chăm sóc em suốt đời.

    Phương là người yêu là con dâu tương lai của gia đình tôi, bố mẹ coi em như con gái vậy, em thường xuyên qua nhà tôi chơi, lần nào đến chơi em cũng mua tâm sự gia đình quà chu đáo cho đứa em của tôi. Phương thương nó lắm, nhìn hai chị em chơi trò chơi với nhau tôi thật thấy vui khi mình lấy được người vợ biết thương yêu em trai mình thì còn gì phải lo lắng nữa. Không những thế lúc rảnh rỗi Phương còn dậy chữ cho em tôi dù dậy trước quên sau nhưng bố mẹ tôi rất cảm kích trước sự nhiệt tình của con dâu tương lai.

    Trong một lần đi chơi cùng Phương tôi tâm sự:

    - Em lấy anh thật thiệt thòi khi mà sau này bố mẹ mất đi sẽ phải chăm sóc thằng em suốt đời nữa.

    - Không sao đâu em rất quý chú ấy và em cũng muốn chia sẻ với anh cho vơi đi sự ân hận ngày nhỏ mà anh vẫn tâm sự cùng em.

    Tình yêu của Phương đối với em tôi thật cảm động khiến tôi muốn cưới em thật nhanh hơn kẻo có kẻ khác hớt tay trên thì tôi chẳng thể kiếm đâu được người vợ biết yêu thương và hiểu em mình như Phương. Sau khi hỏi ý kiến của Phương chúng tôi quyết định tổ chức cưới trước Tết.

    Trước ngày cưới một tuần gia đình tôi có đám tang của ông bác ở dưới quê nên bố mẹ tôi bảo gọi Phương đến coi nhà một ngày và chăm em trai giúp. Tin tưởng em bố mẹ và tôi yên tâm lên đường về quê từ sáng sớm. Đám tang xong xuôi mẹ tôi bảo sốt ruột nên về sớm thế là mới nửa buổi chiều chúng tôi đã về đến nhà.

    [​IMG]


    Chưa vào nhà tôi đã nghe tiếng chửi oang oang của Phương:

    - Mày tưởng tao quý mày lắm à kẻ ăn bám, blog tâm sự buồn về tình yêu chỉ nhìn tao đã muốn tát cho vài cái mà không thể thôi, người gì mà lấy được vợ rồi mà đi vệ sinh bẩn thỉu ai chịu nổi, tao mà về làm chị dâu mày không cẩn thận suốt ngày ăn chửi đấy con ạ.

    Vừa chửi Phương vừa dí ngón tay vào đầu em tôi, chân thì lau đi lau lại trên nền nhà chắc là chỗ em tôi đi vệ sinh bậy. Đang định mở cửa ra thì mẹ tôi giật lại ra hiệu từ từ. Có lẽ Phương vẫn chưa nguôi cơn giận lại chửi tiếp:

    - To bằng đấy rồi mà không tự xúc cơm mà ăn, tao còn phải xem bộ phim hay không rảnh mà đút cho mày ăn đâu, mà ăn ít cho đỡ khỏi đi vệ sinh bậy bạ mọi người đỡ khổ vì mày. Nhìn mày đã thấy ngứa hết cả mắt rồi.

    Phương đang “hót hay” thì cánh cửa mở toang khiến em im bật miệng lắp bắp không nói lên lời. Mẹ tôi cố tỏ ra vui vẻ:

    - Mẹ cảm ơn con đã trông em giúp mẹ, thôi con mệt rồi về nghỉ ngơi cho khỏe con nhé.

    Giọng Phương hốt hoảng:

    - Bố mẹ, anh ơi cho em xin lỗi em thực lòng không muốn thế, em rất thương chú ấy chứ không có ác ý gì đâu.

    - Sao con phải xin lỗi vậy? Con có ác ý gì thế mẹ không hiểu ý con nói gì?

    - Vậy mẹ không nghe thấy những gì con chửi chú ấy à?

    - Không cả nhà vừa về xong, mà em nó làm gì khiến con tức giận vậy?

    - Dạ không ạ, em nó rất ngoan hai chị em chơi rất vui vẻ, em nó ăn rất nhiều nữa đấy mẹ ạ.

    Tôi ngắt lời Phương:

    - Anh nghĩ em nên xin vào làm diễn viên điện ảnh được đấy, bát cơm của em ngày thường cơm rau thịt cá vậy mà anh thấy em cho nó ăn cơm nguội còn vón cả cục kia kìa.

    Đến bên em tôi vuốt tóc nó:

    - Em ạ anh thà ở vậy nuôi em còn hơn lấy một người vợ đối xử với em chẳng ra gì.

    Nhìn đứa em ngơ ngác bên bát cơm nguội mà tôi xót xa, mặc cho Phương ra sức xin lỗi và mong được sửa chữa nhưng bát nước đã hất đi làm sao mà hốt lại được. Thà tôi chịu đau còn hơn để em trai bị đau đớn khổ sở lần nữa.
     

Chia sẻ trang này